Một Ngày Rất Gió Cầu Long Biên, 10h tối của một ngày
thu muộn - Alo, tớ đây! - Cậu đang ở đâu đấy? Tớ lo quá, gọi
mãi mà không thấy nhấc máy! - À ... ở đâu nhỉ? Tớ cũng ko biết đây là
đâu nữa. Chỉ biết một nơi nhiều, thật
nhiều gió! - Cậu... lại nhớ về người ấy à? - ... - Thôi về đi, đừng đó ở đó lâu quá!
Không về nhanh tớ ra bắt cóc về đó! - Ừm... tớ biết mà. Tớ về bây giờ đây. ... Duy Anh ngắt điện thoại, lòng tràn đầy
nỗi lo. Việc đầu tiên cậu muốn làm là
phóng xe ngay đến cầu Long Biên -
một nơi nhiều gió, một nơi Linh Chi
cho là nơi bình yên trong trái tim, lôi cô
bạn về để tránh cái cơn gió thu se lạnh này. Nhưng tất cả những điều có thể
làm là ở đây và tưởng tượng về một cô
gái có nụ cười buồn, thân hình mỏng
manh trong chiếc váy hoa, đôi trân
chần đứng bên thành cầu suy nghĩ
miên man. Và có lẽ trên khuôn mặt cô vẫn còn những giọtnước mắtchưa kịp khô. Linh Chi vẫn nhớ người đó! Vào những ngày nhiều gió, đôi khi
Duy Anh mất liên lạc với cô. Và anh
biết cô ấy đang ở đâu, nhớ đến ai, nhớ
đến điều gì và anh biết cô đã khóc, rất
nhiều. Khóc để rồi lại nhớ, nhớ rồi lại
tự dặn lòng phải quên! Và anh cũng biết vào những ngày đó có cái gì đó
không ổn trong anh. Anh biết: tim anh
nhói đau! Một câu chuyện tình Linh Chi - cô học trò có nụ cười dịu
dàng, đôi mắt tròn, sâu thẳm và một
trái mơ mộng. Hải - trưởng phòng của một Công ty
Xây dựng, thành đạt, phong độ, đầy
sức hấp dẫn. “Họ gặp nhau vào một ngày đầu thu
gió nhẹ. Yêu nhau vào một ngày đông nhiều
gió. Và chia tay vào một ngày Hà Nội lộng
gió!” Maxx coffee một ngày đầu thu. Hà Nội những ngày đầu thu thật đẹp,
đẹp đến lạ kỳ! Trời nhiều gió, những
cơn gió nhè nhẹ luôn làm con người
cảm thấy dễ chịu và phải chăng nó
khiến con người ta dễ yêu, dễ rung
động hơn bình thường. Vội vàng bước vào quán café ven Hồ
Tây, anh mải miết tìm bàn của cô bạn
thân tổ chức sinh nhật thì bắt gặp một
bóng dáng “thiên thần” đứng bên
cạnh cô bạn. Một cô gái có nụ cười dịu
dàng, mặc một chiếc váy hồng nhạt, chiếc váy bồng bềnh trong gió, tay
đang cầm những chiếc nến cắm trên
bánh sinh nhật. Khoảnh khắc đó, anh
những tưởng trái tim mình quên
không đập mất một nhịp. - Hải ơi, ở đây nè! - Ừa, ừ... tôi qua đây. Chúc mừng sinh
nhật bà nhé! Đây là quà của bà đây.
- Rồi, rồi cảm ơn ông. Quà cũng có vẻ
to đấy nhỉ?- Phương mắt chớp chớp
nhìn Hải và tiếp lời. -À, để tôi giới thiệu với ông những
người bạn của tôi.- Phương chỉ vào cô
gái bên cạnh và nói:Đây là Linh Chi,
một cô em cực thân với tôi. Còn đây là
thằng bạn nối khố mà chị kể với em
đấy! Anh nhìn cô đôi mắt không rời. Linh
Chi mỉm cười và nói: - Em chào anh, em là Linh Chi, em cũng
nghe chị Phương kể nhiều về anh.-
Anh đang không biết trả lời thế nào
thì tiếng chuông điện thoại reo.
- Xin lỗi, mình đi nghe điện thoại một
chút... Alo, tôi Hải đây... Sao cơ? Thật không?... Được rồi tôi tới ngay!- Anh
vội vã ra chào cô bạn thân và ra xe lái
đến công trường. Tại công trường nơi
công ty anh đang thi công gặp sự cố
về vấn đề tai nạn lao động. Anh rời đi
và không quên nhìn theo bóng dáng chiếc váy hồng đang lướt nhẹ trong
gió. Đồ Sơn, của một ngày cuối thu đầu
đông - Anh có yêu biển không ạ? - Có chứ. Anh sinh ra và lớn lên ở biển
mà. - Tên của anh cũng có nghĩa là biển. Anh mỉm cười và trả lời: - Ừm vì mẹ sinh anh ở ven biển trong
một lần đi nhặt những vỏ sò cho anh
lắng nghe tiếng hát của biển. - Tiếng hát của biển ạ? Anh nhặt vở sò gần nhất. Úp mảnh sò
vào tai nó. Nó nghe thấy tiếng sóng
biển rì rào, nỉ non. - Vì vậy, bà đặt tên anh là Hải, mong
muốn anh sau này cũng sẽ nồng ấm
và mạnh mẽ như biển. Linh Chi mỉm cười. - Vậy à, không ngờ mỗi cái tên lại có
hẳn một câu chuyện như vậy. - Còn em thì sao? - Em yêu biển rất nhiều, đặc biệt là
biển vào những ngày này. - Những ngày này ư? Tại sao? Anh
nghĩ phần lớn mọi người sẽ thích biển
vào mùa hè sẽ thích hơn chứ! Vui
nhộn và ồn ào hơn. Biển mùa này,
buồn quá! Nếu Phương không ép anh
đi thì anh đã không đi rồi. - Hi, em lại nghĩ khác anh ạ. Em đi vì rất
thích. Biển mùa này có một sự trầm
lặng đến lạ kỳ. Vào mùa này sẽ được
tự do thả bộ dọc bờ biển, có thể hét to
những nỗi niềm trong lòng, sẽ được
tắm mình trong gió biển, sẽ ngắm được những cơn sóng đang cuộn lên
trong những cơn gió ồn ào, mãnh liệt,
du dương... Em yêu biển đặc biệt thích
biển vào mùa thu và đông để biết một
góc khác của biển... lặng lẽ hơn, thi vị
hơn và mộng mơ hơn... Cô bé cứ nhìn về biển và nói mãi, nụ
cười dịu dàng và đôi mắt mơ màng
nhìn mãi không thôi. Anh cảm giác
giọng nói của cô lúc thanh thoát, lúc
rền rĩ vút nhanh, lúc thì thào thoang
thoảng bên tai đưa anh vào giấc ngủ say nồng... anh bỗng thấy một chân
trời rộng lớn... có chim muông, cây cỏ,
có gió đang nô đùa bên anh.... Đôi tay
nhỏ khua khua trước mặt: - Anh, anh ơi... Anh nhìn gì em mà
nhìn ghê vậy? Bộ mặt em có dính gì
à?- Đôi mắt chớp, nụ cười lém lỉnh. -À, à... tại mặt em có dính cát ấy mà. - Đâu, đâu ạ?- Cô bé cho tay lên mân
mê trên khuôn mặt tròn. Anh vội lấy đôi tay đầy cát quệt lên
khuôn mặt cô bé và chạy mất! - Á, anh biển kia, đợi đấy. Em sẽ trả thù
anh.- Linh Chi tay vốc đầy nắm cát
chạy theo anh. Họ cứ thế rượt đuổi
nhau cho đến khi chiều tàn, cho đến
khi đã thấm mệt. ... - Anh ơi, anh gọi cho chị Phương đi.
Về Hà Nội không muộn rồi anh ạ. - Ừa, đợi anh chút. Không hiểu hai
người dắt nhau đi đâu chụp ảnh nữa
mà bỏ quên ai du khách bất đắc đĩ
này đây. ...
Tình yêucủa họ cứ đến nhẹ nhàng như thế. Như những ngày gió họ đi
bên nhau. Đôi lúc anh thầm cảm ơn
Phương cô bạn thân từ bé đã cho anh
cơ hội gặp cô và yêu cô. Anh nói lời
yêu cô vào một ngày đông nhiều gió
trong một chuyến đi xa. Những cơn gió mùa đông bắc thường rất lạnh và
rất buốt, dường như khiến trái tim
muốn được bao bọc, muốn được yêu
thương. Họ yêu nhau và đã đi rất nhiều nơi
cùng nhau. Cùng đam mê du lịch, anh
đã cùng cô đi rất nhiều nơi. Họ cùng
nhau đi đến nơi rất nhiều nắng và
nhiêu gió. Họ dừng chân ở những
vùng đất khác nhau, với những câu chuyện khác nhau, với những nụ
cười, với sự khám phá và trải nghiệm.
Tình yêu càng sâu, kỷ niệm càng
nhiều thì nỗi đau để lại cho nhau càng
thêm đau! Một ngày Hà Nội rất gió Nó nhớ anh. Nó nhớ anh nhiều. Nó nhớ anh rất nhiều. Nó nhớ lần đầu tiên gặp anh ở quán
café đó, nó biết nó đã bị rung động
trước một chàng trai mang tên Biển. Nó nhớ lần đầu tiên ra biển với anh.
Biển mặn nồng và gió cồn cào. Nó biết
trái tim đã lỡ nhịp trước một chàng trai
có đôi mắt nâu hiền từ. Nó nhớ Sapa một ngày gió mùa về,
lạnh cái lạnh đến tê tái. Đôi bàn tay
đang cố truyền sự ấm áp cuối cùng
sang đôi bàn tay giá lạnh của nó. Đôi
mắt nâu xoáy sâu cái nhìn vào đôi mắt
đen to tròn, đôi môi lạnh run, hơi thở ra khói nói lời yêu đầu tiên. Nó nhớ... Nó nhớ... Và nó nhớ Hà Nội một ngày rất gió.
Anh nói: - Anh muốn chúng ta tạm xa nhau. - Anh nói gì em không hiểu? Tại sao
hả anh? Tại em không tốt? Tại em
không quan tâm đến anh? Hay tại
em... - Không, không phải em không tốt.
Lỗi là tại anh. Anh không xứng đáng
với em. Anh xin lỗi. Rồi anh lẳng lặng rời khỏi quán café
ven hồ. Đôi mắt mệt mỏi, u sầu và một
trái tim đang rất đau. Nó ngồi đó, rất
lâu. Nó không khóc. Không phải vì nó
không buồn, không đau, không thất
vọng. Mà bởi vì nó quá đau. Đau đến không một giọt lệ nào có thể rơi. Anh và nó đã từng rất yêu nhau. Anh và nó đã từng rất hạnh phúc bên
nhau. ... Nhưng bây giờ... Tại sao? Tại sao? Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra
nữa. Nó đã nỗ lực tìm câu trả lời
nhưng một khi người ta đã không
muốn thì dù có cố gắng đến thế nào
cũng thất bại. Anh đã đi, rất xa và cắt
đứt mọi liên lạc với mọi người. Nó đau. Rất đau. Đau bởi những kỷ niệm bên anh
nhiều quá! Nhiều đến mức: càng quên, càng nhớ! Sự thật Duy Anh đọc đi đọc lại những dòng
ngắn ngủi được ghi trong quyển sách
mang tên: "Bạch mã hoàng tử, chàng
ở đâu?” Cậu nhớ về ngày hôm ấy tại một quán
café Trịnh, cổ điển và yên tĩnh: - Chào anh! Anh hẹn tôi thế này chắc
phải có chuyện gì. - Đúng là có chút chuyện. Tôi đã nghe
Linh Chi kể nhiều về cậu. Cậu có thể
giúp tôi một chuyện được không?Anh
rút từ trong túi xách một quyển sách
mang tựa đề hấp dẫn: "Bạch mã
hoàng tử, chàng ở đâu?” - Đẩy quyển sách về phía Duy Anh và nói: - Cậu có thể đưa cho Linh Chi giúp tôi
được không? - Tôi không hiểu, thực sự không hiểu.
Tại sao tôi lại phải giúp anh đưa cái
này cho Linh Chi? Anh có thể tự mang
cho cô ấy mà. Anh cười nhẹ, nụ cười buồn. - Tôi biết cậu là một chàng trai rất tốt.
Và cậu rất thích cô ấy. Tình cảm trong
sáng và chân thành. - Anh nói gì? Tôi không hiểu. Đừng có
mà nói năng linh tinh. - Tôi cũng là đàn ông. Có thể Linh Chi
quá ngây thơ và trẻ con nên cô ấy
không phát hiện ra tình cảm của cậu.
Nhưng vì tôi cũng giống cậu, cũng
yêu cô ấy rất nhiều, nên tôi biết không
một chàng trai nào có thể đối xử tốt với bạn của mình đến như thế! Cậu
hãy giúp tôi. Một lần thôi. Tôi cầu xin
cậu đấy. Duy Anh nhìn Hải bằng một ánh mắt
đầy nghi hoặc và nói: - Vậy lý do tôi phải giúp anh là gì? - Tình cảm của tôi là chân thật. Và vì tôi
yêu cô ấy nên tôi không muốn cô ấy
thấy tôi lúc tôi đau đớn nhất, tiều tụy
nhất, tàn tạ và tệ hại nhất. Tôi không
muốn cô ấy phải chịu đau đớn. Trái tim
cô ấy quá yêu đuối, sẽ không thể nào chịu nổi nỗi đau này. - Anh thôi nói dài dòng đi. Ngắn gọn
cho tôi nhờ. - Tôi phát hiện mình bị bệnh hiểm
nghèo. Không thể sống được bao lâu
nữa. - ... - Thời gian tới tôi sẽ phải vào viện trị
liệu. Sẽ như thế nào... có lẽ cậu đã
hiểu. Duy Anh ngạc nhiên: - Anh... anh nói thật đấy chứ? - Tất cả là sự thật. Tôi cũng mới biết
gần đây. Đôi mắt nâu mệt mỏi nhìn
xoáy sâu Duy Anh. –Ngày mai tôi sẽ
nói lời chia tay với Chi. Tôi muốn cậu
hãy ở bên cô ấy mỗi khi cô ấy khóc,
mỗi khi cô ấy thấy cô độc, mỗi khi cô ấy thấy đau và hãy làm cho cô ấy cười.
Và điều cuối cùng hãy giúp tôi đưa
quyển sách này cho cô ấy khi tôi ra đi. ... Lòng nặng trĩu. Đọc đi đọc lại những
dòng này. Duy Anh nghĩ: Sự thật có lẽ
đã đến lúc nói ra. Cậu không thể chịu
nổi mỗi khi cô ấy như thế này. Thế rồi,
cậu chạy ngay xuống tầng, mở cửa và
phóng xe trên đường, bỏ lại sau lưng là tiếng gọi đầy lo lắng của ông anh
trai. Bên trong cốp xe là: quyển sách
đó. - Cậu đang nghĩ gì vậy? - Duy Anh à? Sao... cậu lại ra đây, vào
giờ này? - Tớ mới là người phải hỏi cậu đấy! - Cậu biết lý do mà phải không? Mà
này cậu đang lo cho tớ đấy à? - Ừm, đừng đau nữa. Nếu đau quá hãy
truyền nó sang tớ đi. Linh Chi mỉm cười: - Cậu đừng lo lắng quá! Tớ ổn mà. - Không, cậu không ổn một chút nào. - Tớ... - Tớ đến đây thực ra có một thứ muốn
đưa cho cậu. - Cho tớ? - Ừm. Linh Chi cầm quyển sách, cô nhận ra
những nét chữ quen thuộc và chăm
chú đọc.
“Người yêu dấu! Khi em đọc những dòng này thì có lẽ
anh đang ở một nơi rất xa.
Em có còn nhớ em từng nói với anh
rằng: "Anh chính là chàng Bạch mã
hoàng tử trong những giấc mơ của
em - một người luôn ở bên em và hy sinh cho em”. Nhưng anh thực sự là
một người đàn ông tồi! Vì đã không
thể ở bên cạnh em mỗi khi em yếu
đuối, đau khổ, tuyệt vọng nhất hay
những khi em hạnh phúc nhất. Anh
không xứng đáng là Người đó. Và anh biết, có một người sẽ yêu em
đến cùng, sẽ không bỏ mặc em, sẽ
cùng em đi đến cuối con đường. Cậu
ấy mới xứng đáng làm Chàng Hoàng
Tử. Hãy quên anh đi! Như quên một kẻ
xấu xa và tồi tệ. Đừng bao giờ thắc
mắc anh đã đi đâu, đã làm gì và lý do
tại sao chúng ta xa nhau. Đừng bao
giờ làm điều ngu ngốc ấy! Em chỉ cần biết một điều duy nhất: Anh
mong em hạnh phúc! Yêu em!" Những giọt nước mắt lăn dài trên
khuôn mặt Linh Chi. Giờ cô không biết
điều gì đang xảy ra nữa. Cô không
hiểu gì hết và bây giờ cũng không
muốn hiểu gì hết. Chỉ biết rằng, cô
đang rất đau... Duy Anh kéo Linh Chi về phía mình, để
cho cô gục đầu lên vai anh mà khóc.
Ngày hôm nay là một ngày u tối.
Nhưng anh nhất định sẽ kéo cô khỏi
những ngày tháng này. Sẽ cùng cô đi
đến cuối con đường. Ở một nơi nắng tung tăng vui múa, chim đùa vui hát ca
và gió sẽ dịu dàng hơn. Và với anh, những bí mật sẽ mãi luôn
là bí mật. ... Đôi khi người ta giấu những bí mật vì
một lý do rất chính đáng: Là để cho
người mình yêu đượchạnh phúc!