DỪNG VÀ KẾT THÚC.
Tên fic: Dừng và kết thúc
Tác giả: Vũ Hoàng Duy, nguồn Trà sữa.
Thể loại: Rồ - man - tịc
Tháng sáu, trời mưa tằm tã. Anh và cô
cùng nhau ngồi trong một quán vắng. Bốn năm trôi qua, tình cảm giữa anh
và cô dường như đã nhạt nhòa đi. Hai
tuần nay, cô đã cảm nhận được điều
đó. Anh cứ bận suốt, anh không dành
thời gian cho cô. Ít nhắn tin, ít gọi
điện. Thỉnh thoảng chỉ đi chơi với nhau được vài tiếng. Và ngày hôm
nay, cô đã biết chuyện gì… sẽ xảy ra.
Anh bảo có chuyện quan trọng, với tất
cả những gì hiện giờ, chuyện quan
trọng chỉ có thể là… chia tay.
“Em này!” – Anh khẽ gọi. “Vâng, em nghe!”
“Chúng ta quen nhau cũng được bốn
năm rồi nhỉ?”
“Bốn năm, ba tháng, hai mươi bảy
ngày.”
“Ừ, anh không đếm cặn kẽ vậy đâu.” – Anh cười nhẹ và nói. – “Em nghĩ ngần
ấy thời gian, đã là dài chưa?”
“Em không biết!” – Đôi tay cô nắm
chặt vào váy, mặt cúi xuống nhìn
những giọt nước lăn trên thành ly.
Côbần thần. “Anh thấy nó rất dài rồi.Và anh
nghĩ…” – Anh từ tốn nói rồi khẽ
ngựng lại nhìn cô. Đôi mắt anh se
lạimột nỗi sợ sệt. Có lẽ sợ người con
gái mỏng manh trước anh sẽ không
chịu nổinhững lời tiếp theo. “Sao anh không nói tiếp?”– Cô ngước
lên nhìn anh, ánh mắt thoang thoảng
ánh lên vì chút lệ nhòa.
Anh nhẹ nhàng sờ lên đôi má cô, vuốt
ve. Anhnhìn sâu vào đôi mắt cô. Xong,
anh nói. “Mình dừng lại… nha em!”
Câu nói của anh cất lên, như dòng
điện hàng triệu vôn làm tê liệt trái tim
cô. Cứng đơ. Dù cô đã chuẩn bị tinh
thần, nhưng vẫn chưa đủ để khỏi
bàng hoàng ngay lúc này. Đầu óc cô như rối bời vậy, côkhông biết nên nói
gì, làm gì ngay lúc này. Khẽ nhìn anh,
anh ngoảnh đi nhìn ra bên ngoài trời
mưa tằm tả.
“Vậy là chia tay đúng không anh?” –
Cô yếu ớt nói. “À, không! Đừng nghĩ như thế, hãy
nghĩ rằng chỉ là kết thúc một đoạn
đường thôi.” – Anh ôn tồn và bảo.
***
Cô im lặng, gồng mình để kìm nén
những giọtnước mắt đang muốn bung trào ra. Tuy vậy, cô vẫn vô ý để
rơi vài giọt nước nhỏ.Và anh thấy, anh
bồn chồn. Anh bối rối không biết liệu
điều mình đang làm làđúng hay sai?
“Để anh đưa em về!” – Anhđứng lên
và đưa tay ra. Cô gật đầu và ngại ngùng nắm lấy tay
anh.Bước ra quán, anh nhẹ nhàng
khoác lên cô chiếc áo khoác của anh.
Anh cứ làm nhưthể, chẳng có chuyện
gì vừa xảy ra.
Ngồi đằng sau anh ngay lúc này, cô thấy thậtquá đỗi xa lạ. Vẫn ngồi sát,
tay vẫn ôm eo anh, đầu vẫn tựa vào
lưng anh. Nhưngcảm xúc thì khác,
cảm xúc ngay lúc này là cảm xúc của
lần cuối, lần cuối đượcgần anh như
thế. Lợi dụng mưa lớn lúc này, cô thả lỏng đôi mi để cho những giọtnước
trào ra, anh sẽ không biết được.
Nhưng cô lầm, anh biết rằng cô đang
khócsau lưng anh, vì mưa không ấm
như thế. Một cảm giác tội lỗi ở trong
anh, anhnhớ lời hứa của mình là sẽ không làm cô phải rơi nước mắt.
Nhưng, anh phải đànhthôi…
Phút chốc đã đến nhà cô. Cô muốn
thời gianchậm lại đôi chút, để có thể
gần anh thêm vài giây ngắn ngủi. Cô
ngậm ngùi bước xuống xe rồi quay lưng chạy vào nhà. Cô không muốn
anh thấy đôi mắt đỏ hoe của mình, cô
sợ nhận được sự thương hại từ anh.
Đợi cho khi tiếng xe nhỏ đi là lúc anh
đã chạy xa, cô mới bước ra cửa và
đứng nhìn anh. Anh đang xa cô, xa dần xa dần, hình bóng anh từ từ
thành một chấm đen rồi vụt mất. Ngửa
mặt lên để hứng những giọt nước
mưa, đôi mắt cô chớp chớp, trong
lòng thầm nghĩ “Mình đã mất anh rồi!
Mất anh tức thì.” ***
Bước vào phòng và nằm. Lát sau cô
nhận được một tin nhắn… từ anh.
“Em nhớ tắm lại bằng nước ấm,kẻo lại
bị bệnh. Nếu thấy nhức đầu thì uống
một viên panadol đi.” Nhìn những dòng tin nhắn của anh.
Cô thật sự rất khó chịu. Cô liền nhắn
tin lại cho anh – “Mình chia tay rồi mà,
đừng quantâm em nữa thì em sẽ thấy
dễ chịu hơn. Tại sao anh lại nhẫn tâm
đến vậy, anh nghĩ e…” – Rồi lập tức xóa đi và tắt điện thoại.
Nhìn lên trần nhà, cô nghĩ về tất cả.
Nhữnglần uống nước cùng nhau,
những lần cùng đi xem phim, những
lần dạo phố anh và cô tay trong tay,…
tất cả trong hơn hai năm qua giờ đã không còn nữa, tan biến như mây
như khói. Và cô khóc, nụ cười thuở
còn bên anh giờ thì đã tan và biến đổi
thành một chất lỏng có vị mặn ở môi
và vị đắng ngay trong tim.
*** Xung quanh cô là một không gian xa
lạ. Cô vừa đi vừa sợ hãi. Không có một
thứ gì ở đây. Đi được một đoạn ngắn,
những âm thanh vang lên ở mọi
phía…
“Mình dừng lại… nha em!”, “Đừng nghĩ như thế,hãy nghĩ rằng chỉ là kết
thúc một đoạn đường thôi.”
Giật mình tỉnh giấc. Cô đã ngủ và mơ
lúc nào chẳng hay. Thật là ám ảnh,
những lời nói ấy thật đáng sợ với cô.
Nhìn ra phía cửa sổ, nhẹ nhàng đưa đôi tay lên để những tia nắng len qua
những kẽ tay. Vầng mắt cô óng ánh
bởi những giọt lệ khô đêm qua. Ngày
hôm nay, ngày một kẻ sẽ phải tập từ
bỏ thói quen có người yêu bên cạnh.
*** Lặng lẽ thu gom những đồ đạc lưu giữ
kỉ niệmngày xưa của cô và anh. Thật
khó khăn, khi đặt tất cả vào thùng.
Những con hạc giấy, ngôi sao, những
bức tượng được tô lem luốc, ly đôi, áo
đôi và nhiều thứ khác. Cô trân trọng từng thứ, nhẹ nhàng sờ nắn rồi đặt
vào thùng. Xem lại những tấm ảnh của
cả hai, cô cười. Rồi nhanh chóng, nụ
cười ấy tắt đi thay vào đó là đôi mắt vô
cùng ảm đạm.
Cô gọi điện thoại cho bạn mình, cô giờ đây rất cần một người để chia sẻ.
“Alo, gì vậy bà?”
“Tao và anh ta… chia tay rồi.”
“Ồ, vậy hả, chia tay có lãng mạn như
phim Hàn không?”
“Sao mày, có cái thái độ không quan tâm vậy?” – Cô nhăn mặt lại.
“Ơ, sorry sorry! Tại tao…ờ mà thôi
cũng đừng buồn nữa, kệ đi!”
“Sao thôi buồn nhanh vậy được, tao
có nhiều suy nghĩ, tao cần tâm sự.”
“Ừm, gọi 1080, con mẹ tổng đài khoái tâm sự lắm.”
“Này, bây giờ cả mày nữa…”– Cô tức
tối và hét vào điện thoại
Ấm ức tắt máy, cô thừ người nhìn
xuống đất. Chả lẽ cả thế giới đang rời
bỏ cô sao? Dòng suy nghĩ của cô chợt bị ngắt bởi điện thoại reo. Nhìn vào
điện thoại, là anh. Không ngần ngại gì,
cô liền bắt máy, mặt mày tươi tỉnh ra.
Cô nghĩ anh đã thay đổi ý định và gọi
cho cô để quay lại.
“Alo, em hả?” “Vâng, em đây!”
“À, hôm qua anh…”
“Sao anh?” – Cô run run giọng, một
ánh sáng lé loi trong đôi mắt cô
“Anh chưa lấy cái áo khoác, em cho
anh lấy lại nhé!” “…” – Nỗi buồn và thất vọng tràn trề
trong cô sau khi nghe được lý do anh
gọi lại.
“Alo!”
“À, vâng.”
“Vậy giờ anh qua lấy, em đem xuống cho anh nhé!”
“Vâng.”
Cô tự trách mình sao ngốc thế. Anh
giờ khôngcòn tình cảm với mình nữa,
anh sẽ không quay lại nữa đâu. Đừng
mơ mộng nữa. Tất cả đã hoàn toàn kết thúc rồi.
***
“Alo!”
“Anh tới rồi!”
“Vâng, em xuống ngay.”
Bước ra ngoài, cô quay đi quay lại để kiếm anh, thì chẳng thấy ai. Ngẩn ngơ
một hồi cô quay vào nhà. Đi được nửa
bước thìđiện thoại vang lên.
“Alo!” – Không có ai trả lời! – “Alo!”
Bỗng nhiên dưới chân cô có vật gì đó
đangchạm nhẹ vào. Nhìn xuống thì cô thấy một chú chó nhỏ. Trên nó có một
mảnh giấycó chữ “Đi theo tôi và đừng
hỏi để làm gì!”
“Đi theo mày sao?” – Cô ngồi quỳ
xuống đặt tay lên đùi và hỏi chú chó
ấy. Nó vẫy đuôi rồi chạy đi. –“Này!” – Và cô vô thức chạy theo dù không
hiểu chuyện gì xảy ra.
Chú chó dẫn cô vào một công viên
gần nhà rồi chạy đi đâu biến mất. Nhìn
quanh tìm chú chó thì có một đứa bé
gái nhỏ nhắn chạy đến và gọi cô. “Cô ơi! Cái này của cô nè!”
Nó chuyền cho cô một phong bì rồi
chạy vụt đi. Cô nhìn theo lạ lẫm. Mở
phong bì ra thì cô thấy có một mảnh
giấy hình trái tim với chữ “WILL YOU”.
Cô ngờ nghệch chưa hiểu ra chuyện gì thì lại có một đám những thanh niên
dân hip-hop đến gần chỗ cô và bật
nhạc nhảy. Một anh chàng nhảy
những vũ điệu sexy rồi rút không biết
từ đâu ra một đóa hoa hồng. Cô ngạc
nhiên nhận lấy. Để ý, cô thấy trong những cánh hoa có nhét một cuộn
giấy nhỏ.Mở ra, thì đó là chữ “MARRY”.
Cô bắt đầulờ mờ đoán được một điều
gì đó. Cuộn tờ giấy lại và ngước lên và
bất ngờ. Trướcmặt cô là một chiếc
bong bóng hình trái tim màu hồng với một chữ to đùng trên đấy“ME”. Và bất
ngờ hơn nữa, đằng sau chiếc bong
bóng ấy chính là… anh. Cô bịt miệng
lại, đôi mắt trợn tròng. Ngay khoảnh
khắc ấy, những đám thanh niên bật
nhạc Marry me của Mr.Siro lên. Cô không biết gì đang xảy ra. Vừa hôm
qua, anh và cô đã chia tay mà. Cô đang
mơ sao??? Anh nhẹ nhàng chuyền
vào tay cô chiếc bong bóng ấy, rồi
mỉm cười và chích bể nó. Cô giật mình
và bẵng người lên. Anh khẽ quỳ một chân xuống và cầm sợi dây cột bong
bóng lên. Thì ra có một chiếcnhẫn đã
được cột sẵn trong chiếc bong bóng
ấy. Anh cầm chiếc nhẫn và ngước
nhìncô bảo.
“Lấy anh nhé em yêu. Bốnnăm qua đối với anh là rất đủ dài để chúng ta đến
với nhau như thế này.”
Cô chưa kịp nói gì, thì người bạn của
cô từđâu xuất hiện và cầm máy quay
bước ra. Cô nàng vừa quay vừa nói.
“Sorry cưng nhé, sáng nay tại không muốn làm lộ kế hoạch này nên hơi vô
duyên. Cứ tiếp tục đi, đừng quan tâm
tao.”
Cô quay lại nhìn anh.
“Vậy hôm qua không phải là chia tay
sao?” “Anh có bảo là mình chia tay nhau
sao.”
“Lạy chúa! Anh đã dựng nên tất cả!”
Anh mỉm cười nháy mắt với cô.
“Em không mơ chứ?”
“Tất nhiên!” – Anh lại cười. “Này đồng ý đi chứ, máy quay sắp hết
pin rồi!!!” – Cô bạn nhắc khẽ bạn
mình.
Những thanh niên nhảy hip-hop và cả
nhữngngười xung quanh đều hô
vang “Đồng ý, đồng ý!” “Em… em!”
“Em không sẵn sàng sao?Vậy chúng
ta đợi thêm vậy?” – Anh chau mày nói.
“KHÔNG! Em đồng ý!”
Nói xong cô ôm chầm lấy anh. Hết
thảy mọi người đều vỗ tay tán thưởng cho đôi uyên ương. Anh nhẹ nhàng
hôn lên trán côrồi đeo nhẫn lên đôi
tay cô. Anh và cô tựa đầu vào nhau,
họ cười trong hạnhphúc.
“Nhưng anh đã bảo… mình nên dừng
lại mà?” “Dừng, chỉ là tạm nghỉ sau một chặng
đường dài để lấy sức cho chặng
đường tiếp. Anh có bảo là dừng lại
luôn đâu!”
“Và anh cũng bảo là kếtthúc?”
“Ừ, vì ta phải kết thúc đoạn đường tình yêu để đi qua con đường hạnh
phúc. Em có thấy con đường nào đi
mãi không hết không?”
“Nhưng…”
“Tin anh nhé, hãy nắm tay anh. Anh sẽ
yêu thương em suốt cuộc đời này.” Cô bối rối, đôi má ửng đỏ. Thật sự quá
đỗi bất ngờ, cứ như một giấc mơ. Nhìn
vào đôi mắt anh, đôi mắt ấy chứa chan
một tình yêu rực cháy thăng hoa.
“Vâng… em tin! Mà này, anhđã lừa em
một vố, anh có biết rằng là em rất đau khổ…”
Anh ngắt lời cô bằng một nụ hôn.
“Anh sẽ đền sau, nhé!”
“Đáng ghét!”
“Ê này chú rể tương lai,làm lại được
không, vừa rồi tui chưa bấm nút quay!” – Cô bạn phá ngang giây phút
thân mật của họ.
“CÁI GÌ? ĐÙA À?” – Cả hai người họ và
những người thanh niên nhảy hip-
hop đồng thanh đáp.
“Ừ, đùa đấy!” – Nói xongcô bạn cười ha hả, tất cả ngơ ngác một hồi rồi